Chiếc USB mà tao thuê tốt nhiều dung cây 128GB, chẳng nếu là cao nhất mà cũng đủ nhằm chúng min dùng thoải mái. AH553 giàu vỏ ngoài cọ nhôm, nạ màu xanh lạt khá xinh xắn mắt và dễ trông. một chấm tớ thấy hơi nhớ tiếc là y chớ sử dụng tê chế bấm núp nhưng dùng nắp rời, khá dễ tiến đánh sớt phải bạn đãng trí năng hậu hĩnh đậu như tui. buổi nè bạn cắm USB vào máy tính thời chúng ta lắm thể gắp nắp vào đuôi USB mà lại hắn chứ thật sự tiện lợi có. khoa the tu
thí nghiệm đọc và ghi nhặt vào chiếc USB nà thì lao cỡ truyền chuyển vận tối da file lớn lần lượt ra USB vào lóng 270MBps biếu ghi và 350MBps cho đọc. Tuy giò đạt đến ngữ như nhà sản xuất công bố nhưng mà hắn hãy là một xông độ rất kinh khủng mà tớ chưa thấy USB nhai nà tầng đạt đặng. phải bạn muốn xông độ cao nhất thì giàu dạng thử phiên bản 256GB, thực chất mức cỗ nghen flash là dung cây nhớ càng lớn thì lao tìm kiếm càng cao thành ra có lẽ 400MBps đọc và 300MBps ghi là mực tàu bản 256GB.
hử chưa toàn Apacer lắm ý định bán AH553 ở Việt trai năng không song phải có thì ví cụm từ nghỉ sẽ không hề rẻ.
Thượng Hải, tui giẫm xe cộ, tiễn đưa Châu Thanh Thanh quách tự quảng trường học Ngũ Giác trải qua lối Tứ Bình một mai bãi cát, hai tay o ấy ủ ấp chặt eo mình, giáp phương diện ra lưng tui, ánh ác ma lanh, màu xanh non mắt, cơn gió nặng lướt sang trọng phương diện mình, khiến những cây bắp đồng hai phía đàng xào xạo tiếng lá. Người nè trên lối cũng mang một bộ mặt tười cười, gia tộc ngưng chân lại hi vọng trui, chào tôi. tớ càng ra sức, guồng chân đạo mạnh, que Thanh ngồi phía sau ngay miệng nói:
– muộn thôi, Chậm thôi anh.
mình mặc kệ tiếng van của que que, đưa tiễn tay chỉ ra một chiếc Santana mực ai đó đỗ trước cửa khách sạn Thiên nga trắng:
– Thanh que, sau nào anh có tiền, anh sẽ chuốc một chiếc xe cộ cao gấp như cố cơ hoẵng em chạy nói quanh rứa giới. – khuân mặt que Thanh cạ nặng vào lưng chừng trui mấy cái, hai tay ấp ủ chặt đẹp hơn:
– Em chớ cần xe pháo, chỉ cần anh ở bên em là nhằm rồi.
tớ bật cười hi hi, hất chèo tóc mau mềm mại mức tớ, hai tay khảo tra xe cộ ra, vổ lớn:
– que Thanh, I love you!
Đúng lát đang khoái trá, bỗng đơn chiếc xe chuyển vận từ đằng đàng Quốc Uyển xông vào, tiếng đẹt dân đinh vẽ vang đến…
trui tỉnh dậy lót năm giờ sáng, cả người đau nhức, cổ họng khô khốc, đầu tôi như bị một viên keo kiệt tống chém đẹp. mình uống ừng ực đơn hơi kiền củng nác lớn, suýt trưởng hai điếu thuốc lá mới cảm chộ thân thể dễ chịu hơn một tẹo. kiem soat cua
Trên tấm tường thứ buồng tắm là đơn ép gương rất to kề cáu, trong suốt đấy là trui cùng thân thể ảnh trần truồng. bắt buộc gương nà là sánh tui đề nghị gắn vào chập trang hoàng nhà, tôi thích ngắm cơ thể tui nhút nhát tắm. thành thân tám năm, thẳng chén sơn hào hải bởi vì ở ngoài, nhưng thân thể vẫn đặt giữ giàng rất xuể, không trung bị xì dạ. bề cao đơn mét bảy với bốc nhẹ sáu mười nhăm ki-lô-gam, khi mập nhất cũng chứ quá bảy mươi ki-lô-gam. nhé nói lấy bề cao ngoại trừ trớt đơn trăm thiêng năm là vào hốt nặng tiêu chuẩn, phải nạm thân thể mình là lỡ xinh xẻo, ít ra trong suốt mắt người miền Nam, mình cũng lắm một ảnh thể tiêu chuẩn. mặc dầu chẳng thể sánh so cùng kiểu lũ ông nhiều thân ảnh người mẫu một mét tám như sa Thăng, nhưng mà dòm ra những người mỗi một ngày một nặng nề hà, ục ịch xung quành, trui cảm thấy khá tự hào.
tớ ghé đầu xáp vào gương, rồi lại mỉm cười ngắm ngũ quan tiền trông coi nghiêng cụm từ tao, cái mũi đất hơi khoăm, mồm rộng, muôi bẩm, hai mắt hơi bé, nếu như tách tầng cỗ phận vào sẽ chứ đẹp, nhưng phối hợp chúng lại với rau cũng không trung hề hấn thiếu nét Nam tính nết. “Hơi chi Lưu Đức Hoa”, câu nào là là que Thanh nói khi đương học bừa bãi học. Sau đó o ấy tâm tính cỗ phim “Cảnh sát X” thời lại nói trui hơi hệt Jackman, hồi hương đấy tui nói rằng:
– Sướng em nghen, nhút nhát đóng đèn, nhắm mắt xuôi tay, em căn cứ ngóng anh là anh ta cũng xăm có đấy.
que Thanh tức thì giải đáp làm bộ:
– Anh cũng đâu giàu chịu thực, giò phải anh kiếm nói em gì quan lại gì sớt sao?
tao nói:
– Đúng thế, đó là “cữ nói”, hiện thời, ha ha… – Thanh Thanh tức thời thụi xót thương tớ:
– Chê em bá phải đừng?
Nghĩ đến Thanh Thanh, mũi đất tôi lại cay cay. tôi dụi mắt, nom chăm chú vào gương, chốc nào nhìn nhận tao khôn cùng tiều tụy: mái tóc tai bệt lại bờm xờm bời, những sợi râu nhú lủa tủa chả thành đầu hàng lối, khóe mồm đương vết tích mực tàu nác dãi rã vào hồi ngủ. Mấy ngày trời ơi điên đảo ngày đêm hẵng khiến phong thái thường nhật mực tàu tui biến mệnh chung. tao không trung muốn nhìn tiếp kiến, không muốn ngẫm ngợi bừa bãi, con quay vơi phai phía buộc gương, vặn vòi nác. bán tiếng sau mình cù lại, lau ráo trọi hơi nước phủ trên nép gương, một lần nữa nhìn vào thân thẳng thớm mực tàu tôi, đụn bầm trắng trẻo, mái tóc tai mun lượm, cả kép hát mắt sáng nhóng nhánh, một thần xắt khỏe khoắn, ngập tràn sinh khí đương lan tỏa khắp thân thể tui.
tao tảo đầu trông coi ra ngoài cửa sổ, bình diện biển bị đậy mờ bởi vì đơn tìm sương, trời đất sắp sáng, đơn tia sáng tự chân trời xa xa đương dần dần ló lựng, như một con đom đóm đương muốn xé rách màn đêm. tôi núp cửa sổ vào, một luồng khí rét tràn và phòng, ngay thức thì xua chảy hơi nước trong suốt buồng tắm, tôi rùng tui, hết người co lại, đầu não tỉnh ngủ vô cùng. tớ thở dài một hơi, lầm bầm:
– Lý Tiểu Phi, ngươi là người đổ vào đặng đánh bừa bãi sự, từ bữa nay, mi nếu lấy lại tinh thần, dốc hết tinh tường lực, tiệt đối không để dốt nát đần như cụ nữa!
Tiểu thuyết giáo hoặc – Trái tâm ai có chửa lóng nhỡ ra ngộ
Chương 2: Rõ vàòng là một cái bẫy
DỰ hội
gác nường Lạc nhạc ở bàn lễ tân nhỡ chộ tao từ bỏ thang máy bước vào nhỉ vội đứng lên, kính cẩn nói:
– giám đốc điều hành Lý, xin chào!
tôi ừm đơn tiếng, vừa bay vừa dặn:
– thông tin tặng sớt tổng, bộ phận nửa dính líu và Giám đốc Lưu, mười hiện hội.
nhỡ ngồi xuống Lâm Thăng thoả trốn cửa bước vào, nói:
– Phi, chớ sao chẳng, làm trui suốt ruột quá, anh nhưng mà không xuất hiện giờ là trui chuẩn mực bị báo cảnh sát đó.
phải là ngày trước, trui sẽ khôn cùng cảm kích sự quan tâm mức hắn, hơn nữa bởi vì trui làm sai do vậy đương chộ xấu hổ, thẹn, nhưng mà giờ đây, nghĩ tới cái mu nghi trớt y đúng hôm mình bị que Thanh thắt quả trở là tôi lại chộ bòn nôn, khuân mặt xinh xắn nam nào là biết bao dối trá tới cầm! tui chẳng ngấc đầu lên, nói chả giàu việc chi, sau đó dời chủ đề pa:
– rớt Thăng, mười hiện hội, bàn bạc phứt chuyện khuơ Mỹ. – lúc nói, tớ liếc chộ Lưu Hân đang đứng ở ngoài cửa, tảo lưng chừng béng bên tôi xuể lấy nác, kiên cố là từ tã trui bước chân ra đánh ty, canh mỗ vẫn để ý đến nhất cử nhất cồn của trui.
buồng họp chìm trong khói thuốc lá, Lâm Thăng đưa tay lên quạt trước mũi, rồi đứng lên bật hoác cả cửa sểnh trong phòng. mình chớ quan hoài đến nghỉ, bật miệng nói: khóa vân tay
– hết gian Cảnh, cậu vẫn mô tả những tiến triển mới nhất trong suốt việc tiếp chuyện thầu môn Mỹ về. – Sau đấy tui châm một điếu thuốc, sử dụng đuôi mắt phanh ngóng Lưu Hân một cái, canh ta cúi đầu nghịch cái điện thoại trong tay.
Cảnh Phú quý giá hắng giọng nói:
Đăng nhận xét